Ở nơi phức tạp như chốn công sở, một “chuyện thường ngày ở huyện” như chuyện uống nước cũng sinh ra lắm chuyện bi hài.
Bị ghét vì uống nước bằng cốc riêng
N (24 tuổi) mới đi làm đã bị đàn chị trong phòng ngứa mắt vì tội “dám” mang cốc riêng đến uống nước.
Tính
N vốn tỉ mỉ, sạch sẽ. Bởi vậy, ngày đầu tiên đi làm, cô rất choáng
với kiểu ăn chung, uống chung của các chị cùng phòng ở cơ quan. Ở bàn
uống nước của phòng có một bộ 6 chiếc cốc thủy tinh, mờ đục và còn sót
lại vết cáu bẩn của trà. Có vẻ như những chiếc cốc này chỉ được tráng
qua lấy lệ thay vì rửa sạch sẽ, kỹ càng.
Cả ngày hôm ấy, N
không dám uống giọt nước nào vì cứ nhìn thấy mấy chiếc cốc trong phòng
là rợn tóc gáy. Cả chục con người trong phòng uống chung cốc, chẳng phân
định rõ của ai với ai, chưa kể mỗi khi có khách khứa đến cũng lấy cốc
đó để rót nước mời. Mỗi lần nhìn mọi người kề miệng vào cái cốc cáu bẩn,
hết người này người khác dùng chung, N thấy gai gai trong người.
Sáng
hôm sau, N mua một chiếc cốc sứ mới mang đến văn phòng để dùng
riêng. Mỗi lần uống nước xong, cô tráng sạch sẽ, đậy nắp và cất gọn vào
bàn làm việc của mình. Không ngờ, hành động đó của N lại khiến chị
em trong phòng “ngứa con mắt bên trái, đỏ con mắt bên phải.
Chỉ vì
chuyện dùng cốc uống nước riêng mà N bị cả phòng kỳ thị, tránh như
tránh hủi. Đủ thứ tội được đổ lên đầu cô: kiêu, láo, ki bo,… Có người
xỉa xói N thiếu hòa đồng, mới vào mà đã một mình một kiểu. Có người
bảo cô keo kiệt, dùng cốc xong mang về chỗ, không cho người khác động
vào. Có người nói N láo, hành động như thế chẳng khác nào chê các
chị bẩn thỉu – “Hay nó sợ bọn mình có bệnh, uống chung cốc sợ lây?”.
Mọi
người trong phòng tẩy chay N, nếu không phải công việc bắt buộc thì
không nói chuyện hay lại gần N với lý do “Tránh để mầm bệnh của bọn
mình lây sang em nó”.
Giả bệnh để khỏi phải dùng chung cốc
Cùng
hoàn cảnh với N là Th (25 tuổi). Suốt một năm nay, cô vẫn vờ mình
bị nóng trong, phải uống thuốc nam để chữa bệnh. Thực ra, trong bình là
nước lọc chứ chẳng phải thuốc thang gì hết.
Ngay ngày đầu tiên đi
làm, Th đã choáng với cảnh cả phòng chỉ có 3-4 chiếc cốc dùng chung.
Cô định mua cốc dùng riêng nhưng một chị ngồi cạnh “phím” trước: “Ở
đây mọi người không mang cơm đi mà cùng ra ngoài ăn cho thân thiết.
Nước uống ở đằng kia, em lấy cốc trên giá mà uống, uống xong lại úp vào
đấy. Em đừng mang cốc riêng đi hay “thủ” riêng một cái vào bàn. Chị
trưởng phòng ghét nhất hành động “phân biệt chủng tộc” ấy đấy”.
![]() |
| Phải giả bệnh, mang bình nước riêng vờ là thuốc đến để tránh phải uống cốc chung - (Ảnh minh họa) |
Nghe
chị đồng nghiệp nói xong, Th cảm thấy đau đầu. Uống chung cốc thì cô
thực sự không làm được. Nhìn mấy cái cốc kề hết vào miệng người này tới
miệng khác, cô tưởng tượng tới cả tá nước bọt, vi khuẩn đang dính vào
đó. Mà không uống nước thì chắc chết khát.
Vậy là Th nghĩ ra một
khổ nhục kế. Cô cho nước vào một chiếc bình nước tối màu, nói dối với
cả phòng rằng cô nóng trong người dẫn tới dạ dày và gan không tốt, phải
mua thuốc nam uống giảm nhiệt. Có vậy mới có cớ không phải dùng chung
cốc với cả phòng.
Suốt một năm nay Th nói dối như vậy. Mãi cho đến gần đây, chị trưởng phòng hỏi “Sao bệnh em chữa mãi không khỏi thế, cứ uống thuốc mãi vậy hại người lắm, tìm biện pháp khác đi”. Th giật mình thon thót, biết rằng “diệu kế” không dùng được bao lâu nữa, phải nghĩ cách mới để được “uống sạch”.
Chỉ vì chuyện thay bình nước mà thù địch nhau
Phòng
kế toán của L (28 tuổi) có 4 người, trong đó có hai cô gần 50 tuổi
là trưởng và phó phòng. Còn lại L và đồng nghiệp của cô – chị T
(30 tuổi) là được xếp vào dạng thanh niên.
Phòng L đặt bình
nước 19L, thường gọi 3 bình một lúc, bình đầu tiên thì thợ thay giúp,
còn lại khi hết nước toàn phải tự thay. Cơ quan L âm thịnh dương suy,
đàn ông chỉ có anh bảo vệ và vài kỹ sư hay chạy ngoài công trường, bởi
vậy, chủ yếu chị em trong phòng toàn tự túc. Khổ nỗi, mọi người toàn đùn
đẩy cho nhau, không ai chịu tự giác đổi bình khi nước hết.
L
nhỏ nhất phòng nên thường là người phải ngậm đắng nuốt cay đi thay nước.
Mỗi lần thay là một lần cô vật vã mãi mới nâng được cái bình lên và đặt
nó vào đúng khấc. Những lúc như vậy, L đều uất ức chiếu ánh mắt sắc
lẻm vào T – người chỉ hơn cô có 2 tuổi mà lên mặt đàn chị và vin vào
cớ đó để lười nhác.
Lần
gần đây nhất cần thay bình nước, L quyết định chày bửa, mặc kệ ai
muốn thay thì thay, cô quyết không đụng tay vào. Sau 3 ngày trời phải đi
xin nước phòng bên cạnh, cô H – trưởng phòng lệnh: “Cái L, cái T, một trong hai đứa thay bình nước đi chứ. Chúng mày định để bà già như cô phải động tay vào nữa hay sao?”.
![]() |
| Chỉ vì chuyện thay bình nước mà cãi cọ với đồng nghiệp - (Ảnh minh họa) |
T đùn đẩy ngay cho L “Đây là nhiệm vụ của em út, cô cứ giao cho em ấy”. L bực bội phản kháng: “Chẳng
có cái quy định nào là em út phải làm hết mọi việc cả. Lâu nay em đã
thay nước nhiều rồi. Chị cũng phải động tay vào đi chứ, đừng có bịa cớ
này cớ nọ để lười nhác”.
Chỉ vậy thôi mà L – T lời
qua tiếng lại rồi cãi nhau to. L nói T lười biếng, bắt nạt đàn
em. T bảo L láo toét, không biết điều. Đến khi cô H cáu, quát
lên hai người mới chịu im lặng, nhưng vẫn nhìn nhau khó chịu, không ai
chịu thua ai.
Nguồn: tintuconline.com




Không có nhận xét nào: