Xung quạnh WC công sở, nơi mà tưởng chừng dân công sở chỉ ra-vào trong một khoảng thời gian siêu ngắn, lại xảy ra rất nhiều chuyện bi hài.
WC – trung tâm buôn chuyện
Thông
thường khu vực WC nữ được chị em sử dụng với rất nhiều việc phụ ngoài
chức năng chính. Nào là tranh thủ trang điểm lại “tô son, dặm phấn”, nào
thử quần áo mới mua trong giờ nghỉ trưa…Thời gian trong WC không chỉ
tính bằng phút mà bằng nhiều phút nên chị em tha hồ thủ thỉ tâm sự.
Một
số nơi cấm nhân viên dùng điện thoại cho việc riêng ở phòng làm việc
thì WC lại trở thành nơi lý tưởng buôn điện thoại. Gi – nhân viên
một công ty tài chính nhớ mãi sự cố trong WC cô gặp ngày mới vào làm
việc.
![]() |
| WC công sở với chiếc gương to là nơi để chị em tút tát nhan sắc ở công sở - (Ảnh minh họa) |
Là một nhân viên mới đương nhiên là có nhiều điều khó chịu.
Sau một cuộc họp đầu tuần với rất nhiều bức xúc do bị phê phán, Gi
lao vào WC tranh thủ “gọi điện cho người thân” là cô bạn thanh mai trúc
mã để xả "xì-trét". Sau mười lăm phút kể lể khóc lóc cộng với việc vẽ ra
bức chân dung của “bà trưởng phòng” xấu người xấu nết mặt mũi khó đăm
đăm chỉ giỏi phê bình nhân viên, Gi bước ra trong tư thế thoải mái
thì cô đứng hình khi thấy chị trưởng phòng đang thản nhiên sửa tóc trước
gương.
Gi đã tưởng không gặp người quen khi leo lên hẳn tầng
trên để sử dụng WC của công ty khác, ai dè chắc do phía dưới đông người
quá nên chị trưởng phòng cũng lên theo. Dù bằng rất nhiều nỗ lực sau đó,
Gi cũng không thể giành nổi thiện cảm của chị trưởng phòng với mình.
Và cô ngậm ngùi xin sang phòng khác. Nhưng mỗi lần vào WC Gi vẫn
thấy giật mình.
Không
chỉ Gi có thói quen “nói chuyện như chỗ không người” trong WC mà rất
nhiều chị em thậm chí anh em trong công sở coi WC như một chỗ buôn
chuyện điện thoại hoặc đưa tin vỉa hè vô tội vạ. Những câu chuyện không
thể nói trong phòng làm việc, họ đem ra WC để bàn luận, thêm mắm dặm
muối các tin vỉa hè. Và thật tiếc nếu một ngày nhân vật chính trong câu
chuyện của họ đang ẩn sau một cánh cửa nào đấy…
WC – thùng rác công cộng
Đó chính là câu cảm thán của cô lao công tại một văn phòng lớn. Cô thắc
mắc không hiểu tại sao nhiều người ở đây trông bảnh bao sáng láng như
thế nhưng ý thức sử dụng WC công cộng lại quá kém. Có lẽ đó là do chữ
công cộng mà ra. Chứ nếu WC riêng của nhà mình, chắc họ không dám thế.
Nhiều chị em mang cơm hộp đến ăn xong đổ vào toa lét bừa bãi, thậm chí
quá trình rửa làm tắc cả lavabo, không tháng nào là không phải gọi thợ
thông tắc. Rồi việc đi giày bẩn không chịu lau vào thảm chùi chân, sử
dụng giấy lãng phí, mở nước bắn tung tóe không ngày nào là không có. Để
giữ được tình trạng sạch sẽ, thơm tho, chị lao công lúc nào cũng phải
làm việc hết công suất.
Chị kể có một trường hợp là một cô nhân
viên văn phòng trông rất trẻ trung, sành điệu nhưng chị để ý hễ hôm nào
vào WC là cũng làm nước chảy lênh láng ra sàn, lau rất mệt. Chị đánh bạo
nhắc nhở thì nhận được một câu nói rất lạnh lùng : “Tôi không bày ra thì chị lấy đâu việc mà làm”. Đúng là văn hóa không phụ thuộc trình độ.
Chị lao công ngậm ngùi: “Tôi
cũng là nhân viên thuộc văn phòng như mọi người nhưng không ít người
coi như ô sin của công ty. Họ tha hồ bày vô tội vạ để mình dọn dẹp. Đôi
lúc thật sự thấy rất tủi thân!”.
![]() |
| Hãy giữ gìn vệ sinh chung của WC công sở, thay vì biến nó thành cái thùng rác công cộng - (Ảnh minh họa) |
Ý thức sử dụng các dịch
vụ công cộng nói chung của dân ta cũng như ý thức sử dụng WC công cộng
của dân công sở nói riêng thật sự cần rất nhiều cải tiến.
Mong
rằng dân công sở không chỉ bảnh bao chỉn chu nơi văn phòng đông người mà
ngay cả khi vào chốn riêng tư “chỉ có mình ta” cũng phải thể hiện đẹp
như một nét văn hóa công sở.
Nguồn: tintuconline.com.vn




Không có nhận xét nào: